Categories
Tổng Hợp

Lãnh địa phong kiến ​​là gì?

Lãnh địa phong kiến là gì? Sự hình thành của các giai cấp trong thời điểm này như thế nào? Cùng chúng tôi tìm hiểu ngay tại bài viết dưới này nhé

Tham Khảo: Thế Hệ Gen Y (Millennials) Là Gì? Đặc Điểm, Tính Cách Và Lối Sống Của Thế Hệ Y

Khái niệm Lãnh địa phong kiến

Chế độ phong kiến ​​là một cấu trúc xã hội xoay quanh quan hệ sở hữu ruộng đất để đổi lấy sức lao động. Ở châu Âu, chế độ này là sự kết hợp giữa luật pháp và thực tiễn quân sự, thịnh hành từ thế kỷ 9 đến thế kỷ 15.

Phong kiến ​​là Hán Việt theo thuật ngữ: phong kiến, bắt nguồn từ tư tưởng chính trị của nhà Tây Chu bên Trung Quốc. Lúc này, vua nhà Chu đưa ra chế độ chia ruộng đất cho các thân tộc để thành lập các nước chư hầu, gọi là “phong kiến ​​thân sĩ”. Vì hệ thống này tương tự như hệ thống phong kiến ​​ở châu Âu, từ “phong kiến” được dùng để dịch từ “féodalité” từ tiếng Pháp. Tuy nhiên, hai thuật ngữ này chỉ phản ánh hình thức phân phối ruộng đất chứ không phản ánh bản chất của chế độ đó. Trong các ngôn ngữ châu Âu, féodalité xuất phát từ tiếng Latin feod, có nghĩa là “miền cha truyền con nối”.

lanh-dia-phong-kien-la-gi-2-a-ecogreentower-net

Chế độ phong kiến ​​phản ánh hình thức lưu truyền và chiếm hữu ruộng đất trong chế độ quân chủ tuyệt đối cổ đại. Trong nhiều trường hợp, thời kỳ đầu của chế độ quân chủ còn được gọi là thời kỳ phong kiến. Tuy nhiên, trong thời đại ngày nay, thể chế quân chủ hiện đại là quân chủ lập hiến nên chế độ phong kiến ​​chỉ phản ánh một thời kỳ, một thời kỳ hoặc một hình thức quân chủ.

– Lãnh thổ là một vùng đất rộng lớn: cũng là đất trồng trọt. Trên đất phủ chúa có lâu đài, dinh thự, nhà thờ, kho tàng, chuồng trại … Có hào sâu, tường cao, thành lũy kiên cố.

Lãnh chúa và người hầu

Lãnh chúa là gì

Lãnh chúa là tên được đặt cho một người ở châu Âu thời trung cổ, người hoàn toàn làm chủ các lãnh thổ phong kiến ​​ở Tây Âu. Ở Tây Âu, LC thường đến từ các chỉ huy quân sự, những người có thành tích sáng lập và được hưởng món quà là benifixium. Sau đó dần dần biến vùng đất đó thành của mình, toàn quyền kiểm soát lãnh thổ của mình. Một số LC cũng sử dụng “quyền miễn trừ” để biến lãnh thổ của họ thành một quốc gia riêng biệt. Mỗi LC cũng có những liên kết nhất định với các lãnh chúa khác trong hệ thống giai cấp phong kiến ​​- các lãnh chúa – các thánh địa.

Nông nô (tên gốc: serf)

Nông nô là địa vị của một nông dân hoặc tá điền dưới chế độ phong kiến, mà địa vị của họ phụ thuộc vào địa chủ và địa vị của nông dân hoặc nô lệ lúc bấy giờ. Nói cách khác, nông nô là nô lệ làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp, nông nô xuất hiện ở châu Âu vào thời Trung cổ và kéo dài cho đến giữa thế kỷ 19 (thường là ở Nga). Chế độ nô lệ bao gồm lao động cưỡng bức của những nông nô bị ràng buộc về thể chất trên những vùng đất thuộc sở hữu của các lãnh chúa. Nông nô tham gia không chỉ làm việc trên đất nông nghiệp, mà còn thuộc về chủ sở hữu của các đường hầm, hầm mỏ, rừng và các phương tiện giao thông.

Đời sống kinh tế

+ Nông nô được lãnh chúa cho ruộng đất để trồng trọt và trả tiền thuê, ngoài ra họ còn dệt vải, may quần áo, đóng giày dép, đồ đạc, vũ khí … và chỉ mua một số nhu yếu phẩm như sắt, lụa, đồ trang sức, v.v.

+ Thủ công nghiệp cũng chỉ hoạt động trong phạm vi lãnh thổ, nông nô làm nghề phụ như dệt vải, may quần áo, chế tạo công cụ …

+ Lãnh thổ là đơn vị kinh tế tự nhiên, tự cung tự cấp, giao lưu buôn bán trong phạm vi lãnh thổ đóng vai trò thứ yếu.

– Đời sống chính trị trong lãnh thổ:

+ Mỗi lãnh thổ là một đơn vị chính trị độc lập, các lãnh chúa được coi như vua con với quân đội, tòa án, luật pháp, hệ thống thuế, tiền tệ …

+ Cuộc đời của một lãnh chúa:

Người chủ sống một cuộc sống xa hoa không cần làm gì, sung sướng và thường chỉ luyện tập cung tên, cưỡi ngựa, khiêu vũ, tiệc tùng.

Đối với nông nô: bị bóc lột nặng nề và bị đối xử vô cùng tàn nhẫn.

+ Đời sống nông nô:

Có thể nói, nông nô là đối tượng bị áp bức, bóc lột nặng nề nhất trong chế độ phong kiến, hoàn toàn bị lệ thuộc vào ruộng đất và địa chủ phong kiến, bị phong kiến ​​địa chủ chiếm đóng, phải làm nhiều công việc lặt vặt để phục vụ địa chủ phong kiến. Mặc dù nông nô không phải là tài sản của địa chủ phong kiến ​​nhưng khi chế độ phong kiến, địa chủ bán thì ruộng đất cũng bị bán, sản phẩm do nông nô làm ra thuộc về địa chủ phong kiến.

Người phục vụ là những người sản xuất chính trong các lĩnh vực này. Ngoài nhiều loại thuế khác, họ phụ thuộc và phụ thuộc vào lãnh chúa của mình, nhận đất canh tác và trả địa tô cao.

Nhưng họ vẫn được tự do sản xuất, có gia đình riêng, nông cụ và gia súc.

Tham Khảo Thêm: Hình Hộp Chữ Nhật: Cách Tính Chu Vi – Tính Diện Tích – Tính Thể Tích

Trên đây là những kiến thức về lãnh địa phong kiến và các giai cấp trong thời đại này mà chúng tôi muốn gửi tới bạn đọc, Chúc bạn có một ngày tốt lành

Mọi thông tin chi tiết, vui lòng liên hệ Ecogreen Tower!

Leave a Reply

Your email address will not be published.